Translate

Hiển thị các bài đăng có nhãn Y xã hội học. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Y xã hội học. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2020


We got a medical doctor to talk about 5 popular vaginal myths



There are many misconceptions about the vagina. To correct some of the numerous falsehoods, we got a doctor Kunle Abiona of R-Jolad plus to educate us on the subject.



Here’s how he feels about certain vagina clichés:

(1) she’s wide because she’s a hoe. Dr. Kunle says this is not true. According to him, the vagina expands. When a woman is aroused and wet but it never stays permanently stretched. He also noted that there is nothing like a loose vagina. It all depends on how a man perceives it and how his penis feels in it. 


(2) the first determines the size. Some people say the size of the first penis that goes into a vagina determines the size of the vagina will take permanently. The doctor rebuts this. According to him, the penis cannot stretch a vagina permanently because it is an elastic organ. 


(3) too small for pleasure. Some men say things like “her vagina is too small for my penis”. Dr. Kunle's response to this is that a vagina can accommodate any penis irrespective of size “ a vagina can stretch to accommodate a baby’s head which is bigger than any penis” Dr. Kunle said. 


(4) she’s tight because she doesn’t sleep around “vagina tightness doesn’t have to do with the number of men a woman has been with” Dr. Kunle said. 


(5) vaginal discharge is abnormal. Though there are some kinds of vaginal discharge that one needs to worry about. Dr. Kunle says the healthy vagina discharge are very normal and the quantity varies from woman to woman

Thứ Bảy, 23 tháng 9, 2017

hãy dành ra vài phút để đọc bài này

Thân gởi các bạn yêu quý! tôi nghĩ các bạn nên bỏ ra vài phút để đọc bài này, có thể lúc nào đó ta cần đến nó cho chính mình, bạn bè hoặc người thân,

Tôi là một người mắc chứng bệnh nan y: ung thư Gan và di căn Phổi. Bác sĩ nói về nhà ăn uống chờ chết, không thể chữa trị vì đã di căn,
Tôi những tưởng số phận đã an bày cho mình.Trong cơn tuyệt vọngj và suy sụp tinh thần ấy, tôi lại được một đứa em đang theo học y khoa bên Úc và các nhà nghiên cứu của tập đoàn Unicity đã đôngj viên tôi, chia sẻ tài liệu chữa trị bệnh ung thư bằng phương pháp dưới đây:
- Không ăn đường, không ăn thịt, cá, cơm, chỉ uống nước xay bằng rau, củ như củ cà rốt, của cải, củ dền, cam, táo ...Bên cạnh dùng thêm các sản phẩm dinh dưỡng hổ trợ khác.
Sau ba tháng uống liên tục Bây giờ tôi thấy mình khoẻ mạnh làm việc và ăn uống bình thường, không còn đau đớn và vật vả như trước.Tôi cũng từng hóa trị và xạ trị nha các bạn.
- Bốn người ban cùng chứng bệnh ung thư như tôi chữa bằng phương pháp.Tây y đã lần lượt ra đi anh tôi và gia đình các bạn ấy.

Thực tế, khi tế bào ung thư đã không được nuôi dưỡng bằng thịt bò, đường, sữa,... thì nó không thể tồn tại được. Vì thế chúng ta đừng tạo cơ hội nó sống trong cơ thể mình.

Một tài liệu nói về bịnh Ung thư của Bệnh viện Johns Hopkins, trường đại học Baltimore, Maryland ở Hoa Kỳ.
Bài viết rất ngắn này có giá trị nên ta đọc đi đọc lại và chia sẻ cho nhiều người cùng tham khảo nhé!

- Tài liệu thảo luận của CFQ (Cercle Francophone à Quinhon) ngày 21/3/2013

Một trong những bệnh viện nổi tiếng nhất trên thế giới đã thay đổi quan điểm của mình về bệnh ung thư. Bệnh viện Johns Hopkins thuộc trường đại học Baltimore, Maryland ở Hoa Kỳ. Được thành lập nhờ tài trợ từ John Hopkins, ngày hôm nay nó là một trong những bệnh viện nổi tiếng nhất trên thế giới và năm thứ 17 liên tiếp được phân loại ở vị trí đầu tiên trong bảng xếp hạng của các bệnh viện tốt nhất tại Hoa Kỳ.

Sau nhiều năm, đối với mọi người hóa trị liệu là cách duy nhất để điều trị và loại bỏ ung thư, Thì nay Bệnh viện Johns Hopkins đã bắt đầu nói với mọi người rằng có những lựa chọn thay thế khác với hóa trị liệu một cách hiệu quả hơn để chống lại ung thư là:
+ "Không nuôi các tế bào ung thư với các chất dinh dưỡng cần thiết cho nó để nó không phát triển được".

THỨC ĂN CỦA TẾ BÀO UNG THƯ

A/- ĐƯỜNG là một loại thực phẩm của bệnh ung thư. Không tiêu thụ đường là cắt bỏ một trong những nguồn thực phẩm quan trọng nhất của các tế bào ung thư. Có sản phẩm thay thế đường như saccharin, nhưng chúng được làm từ Aspartame và rất có hại.
- Tốt hơn nên thay thế đường bằng mật ong Manuka hay mật đường nhưng với số lượng nhỏ. Muối có chứa một hóa chất phụ gia để xuất hiện màu trắng. Một lựa chọn tốt hơn cho muối trắng là muối biển hoặc các loại muối thực vật.

B/- SỮA làm cho cơ thể sản xuất chất nhầy, đặc biệt là trong đường ruột. Tế bào ung thư ăn chất nhầy.
- Loại bỏ sữa và thay thế bằng sữa làm từ các loại đậu như: đậu nành, đậu xanh,... các tế bào ung thư không có gì để ăn, vì vậy nó sẽ chết.

C/- Các tế bào ung thư thường trưởng thành trong môi trường axit. Một chế độ ăn uống tuyệt đối không nên dùng là THịT, CÁ ĐỎ có tính axit cao.
- Tốt nhất là ăn cá, và một chút thịt gà thay vì thịt bò hay thịt heo. Hơn nữa, thịt chứa kháng sinh, hormon và ký sinh trùng, rất có hại, đặc biệt đối với những người mắc bệnh ung thư. Protein thịt khó tiêu hóa và đòi hỏi nhiều enzym. Thịt không tiêu hóa ở lại và hư hỏng trong cơ thể dẫn tới tạo ra các độc tố nhiều hơn.

GÓP PHẦN GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ

a) Một chế độ ăn uống gồm 80% rau quả tươi và nước ép, ngũ cốc, hạt, các loại hạt quả, quả hạnh nhân và một ít loại trái cây. Đặt cơ thể chúng ta trong môi trường kiềm. Chúng ta chỉ nên tiêu thụ 20% thực phẩm nấu chín, bao gồm cả đậu. Nước ép rau tươi cung cấp cho cơ thể co-enzyme có thể dễ dàng hấp thu và ngấm vào các tế bào 15 phút sau khi được tiêu thụ để nuôi dưỡng và giúp định hình các tế bào khỏe mạnh. Để có được các enzyme sống, giúp xây dựng các tế bào khỏe mạnh, chúng ta phải cố gắng uống nước ép rau (tất cả, bao gồm cỏ linh thảo) và ăn nhiều rau quả tươi 2 hoặc 3 lần mỗi ngày.

b) Không nên dùng CÀ PHÊ, TRÀ và SÔ CÔ LA có chứa nhiều caffeine. TRÀ XANH là một lựa chọn tốt hơn vì có chất chống ung thư. Tốt nhất là uống nước có pha Diệp lục hay tinh khiết hoặc nước lọc để tránh các chất độc và kim loại nặng trong nước thường. Không uống nước cất vì nước này có chứa axit.

c) Các thành tế bào ung thư được bao phủ bởi một loại protein rất cứng. Khi không ăn thịt, những thành tế bào sẽ phóng thích nhiều enzim hơn, tấn công các protein của các tế bào ung thư và cho phép hệ thống miễn dịch tiêu diệt các tế bào ung thư.

d) Một số chất bổ sung giúp xây dựng lại hệ thống miễn dịch: Floressence, Essiac, chất chống oxy hóa, vitamin, khoáng chất, EPA, dầu cá … giúp các tế bào để chiến đấu và tiêu diệt các tế bào ung thư. Các chất bổ sung khác như vitamin E được biết đến bởi vì nó gây ra apoptose, cách bình thường của cơ thể để loại bỏ các tế bào vô dụng hoặc bị lỗi.

e) Ung thư là một căn bệnh của cơ thể, tâm trí và tinh thần. Một thái độ sinh hoat và hoạt động tích cực hơn sẽ giúp các bệnh nhân ung thư chiến đấu và sống còn.
-  "Giận dữ và không hiểu biết, không tha thứ sẽ đặt cơ thể mình vào tình trạng căng thẳng và một môi trường axit".
- Học cách "Tha thứ và cho đi" để có tâm hồn khả ái và yêu thường với một thái độ sống tích cực là rất có lợi cho sức khỏe. Học thư giãn và tận hưởng cuộc sống.

f) Các tế bào ung thư không thể sống trong một môi trường dưỡng khí đầy đủ/ Luyện tập thể dục hàng ngày, hít thở sâu giúp lấy thêm nhiều oxy vào các tế bào. Liệu pháp oxy là một yếu tố giúp tiêu diệt các tế bào ung thư.

g) Các hoá chất như dioxin gây ung thư, đặc biệt là ung thư vú. Dioxin rất có hại, đặc biệt là đối với các tế bào cơ thể.
Đừng để trong tủ lạnh hay lò vi sóng chai nước nhựa, đồ nhựa bởi vì nhựa sẽ "đổ mồ hôi" dioxin và làm nhiễm độc nước uống, thức ăn,...

Gần đây, Tiến sĩ Edward Fujimoto, Giám đốc chương trình Wellness ở bệnh viện Castle, xuất hiện trong một chương trình truyền hình giải thích sự nguy hiểm của dioxin.
Ông nói rằng "Chúng ta không nên đặt hộp nhựa trong microwave, đặc biệt là các loại thực phẩm có chứa chất béo. Ông nói rằng do sự kết hợp của chất béo và nhiệt lượng cao, nhựa sẽ truyền dioxin vào thực phẩm và do đó vào cơ thể chúng ta. Thay vào đó, bạn có thể sử dụng thủy tinh như Pyrex hoặc gốm sứ để đun nấu".

Các thành phần bổ sung dinh dưỡng có ích trên được các nhà nghiên cứu của Tập đoàn Unicity (Hoa Kỳ) liên tục nghiên cứu đưa vào các sản phẩm mình một cách an toàn tốt nhất. Nhằm phục vụ một cách hoàn hảo cho nhân loại.

"Hãy vui lòng chia sẻ bài viết này với tất cả bạn bè của bạn."

Cần tìm hiểu và tư vấn thêm xin liên hệ Eagles Nguyên Khoa.

Thứ Hai, 6 tháng 2, 2017

Tâm lý học đám đông

Tâm lý học đám đông
( crowd psychology)

Trong mọi biến cố bất ổn xã hội hay chính trị từ muôn đời nay hay nói một cách khác từ mọi giai đoạn lịch sử khác nhau từ cổ đại hay hiện đại đều có sự góp phần của đám đông hay còn gọi là quần chúng mà tâm lý của đám đông này sẽ tác động không nhỏ đến những bất ổn chính trị hay xã hội
Vậy tâm lý đám đông là gì ?
Trước khi tìm hiểu về điều này thiết tưởng chúng ta cũng cần tìm hiểu về vấn đề tâm lý
Tâm lý có thể hiểu như một trạng thái biểu lộ cảm xúc ( nội tâm) của một người qua dáng vẻ thể hiện trên
cơ thể ( thể lý) thí dụ như vui , buồn, giận ghét ... Trạng thái nội tâm này sẽ được thể hiện qua cơ thể của người đó cụ thể trên nét mặt ( ánh mắt hay nụ cười..) hoặc bằng các cử chỉ thể hiện bằng giọng nói ( la hét , chửi rủa ...) hay bằng hành động ( ôm ấp hay đập phá ..)

Tâm lý là một quả trình hình thành qua ba giai đoạn : ý thức , tiềm thức và vô thức . Trước một hiện tượng xã hội giai đoạn đầu tiên chính là nhận thức (hay ý thức) từ nhận thức sẽ thể hiện qua một phản ứng cùa tâm trí dưới các cảm xúc như vui , buồn , thích , ghét .... Các cảm xúc này theo thời gian sẽ trở thành tiềm thức rồi đi vào vô thức

Thí dụ một người khi cảm nhận được một giọng hát mà họ yêu thích nếu ở giai đoạn nhận thức ban đầu thì cảm tình dành cho ca sĩ đó có thể sẽ bị thay đổi , nhưng nếu cảm tình đó trở thành tiềm thức thì họ sẽ không bao giờ quên được tình cảm yêu thích mà người đó đã giành cho ca sĩ đó , lúc này người ấy sẽ không thể nghe được ca sĩ khác hát cùng bài hát đó ... Khi tâm lý đã trở thành vô thức thì đối với người ấy ca sĩ đó đã trở thành thần tượng , lúc này họ sẽ không muốn ai nói xấu đến thần tượng của họ , thậm chí chết vì thần tượng của mình...

Còn Đám đông là một tập hợp nhiều người có thể cùng một ngành nghề  hoặc thuộc nhiều thành phần xã hội khác nhau nhưng trong một đám đông bao giờ cũng có một thành phần cơ bản hay nói một cách khác thành phần chiếm đa số , chính thành phần này sẽ quyết định hay gây ảnh hường lớn đến phãn ứng của đám đông còn được gọi là tâm lý đám đông , tâm lý của đám đông cũng được hình thảnh qua ba giai đoạn đã nói ở phần trên

Tuy nhiên tâm lý đám đông lại có những đặc điểm
1/ dễ xoay chiều khi có một kẻ khởi xướng
Thí dụ khi đám đông đang cổ vũ cho đội bóng mà họ yêu thích , trên đường sẽ có nhiều kẻ khác có cùng tâm trạng sẽ tham gia , khi có một nhóm dẫn đầu chuyển từ hình thức la hò cổ vũ sang quả khích hơn là trêu chọc người khác thậm chí nẹt pô , đua xe khi tâm trạng quá khỉch đã đến tột đỉnh , sự xoay chiều cảm xúc này đã được điều chỉnh bởi nhóm cơ bản thuộc thành phần đám đông kia , lúc này cảc thành phần khác hình thành đám đông lúc đầu cỏ thể rút ra khỏi đám đông này , đồng thời cũng sẽ có những nhóm người khác cùng sở thích sẽ cộng hưởng thêm vào , lúc này kẻ cầm đầu có thể chuyển sang một mục đích khác mà các thành viên khác cũng sẵn sàng nghe theo ( phương cách này thường được sử dụng trong các mục đích chính trị)
2/ mù quáng khi trạng thái tâm lý đã chuyển sang giai đoạn tiềm thức hay vô thức , lúc này sức mạnh của đám đông đã lên đến cực điểm và số thành viên càng lúc càng đông và biến thành quần chúng , sức mạng của quần chúng đã trở thành cái gọi là sức mạnh quần chúng đủ để góp phần thậm chí lật đổ được cả một chính quyền ( mùa xuân Ârap hay CM cam ...) và còn biểt bao cuộc "cách mạng" khác mà những kẻ " chính trị xôi thịt" đã lợi dụng ...
Đám đông quần chúng " mù quảng" đến độ sẵn sàng hy sinh vì " lý tưởng" ( thật sự chỉ là một " ảo tưởng" mà thôi ..)
3/ có sự hỗ trợ bằng các phương tiện truyền thông
Ngày nay nhờ có rất nhiều phương tiện truyền thông va mạng xả hội nên sức lan toà của tâm lý đám đông cực kỳ nhanh chóng

Như vậy khi hiểu về tâm lý đám đông ngừơi ta có thể né tránh , tranh thủ tình cảm hoặc lợi dụng họ theo một mục đích cỏ chủ đích của họ đặc biệt khi tâm lý đám đông đã đến giai đoạn vô thức

Khi hiểu về vẩn đề tâm lý đám đông chúng ta cũng có thể lý giải một số biến động xã hội có sự góp phần cùa đám đông hay quần chúng , vai trò và sức mạnh cùa nó

Vài dòng phiếm luận cuối tuần ...

Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2016

Nghị quyết mới của Mỹ về vấn đề mổ cướp nội tạng ở Trung Quốc

 

23 Mar 2016 
By Inspired Staff
2014-8-6-edroyce_1-675x400 (1)
Chủ tịch Ed Royce phát biểu chấp thuận Nghị quyết của Ủy ban Đối ngoại nhằm lên án tội ác mổ cướp nội tạng đang diễn ra ở Trung Quốc Đại Lục, đặc biệt là vấn đề mổ cướp tạng học viên Pháp Luân Công và các tù nhân lương tâm khác.

Ngày 16/3 vừa qua, Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Quốc hội Mỹ đã thông qua Nghị quyết hối thúc Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) phải chấm dứt tội ác mổ cướp nội tạng tù nhân lương tâm. Nghị quyết này do cựu Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Mỹ Ros-Lehtinen đưa ra, mục đích để Quốc hội Mỹ quan tâm đến tội ác kinh khủng này ở Trung Quốc Đại Lục.
Tội ác này đặc biệt phát triển mạnh từ năm 1999 sau khi cựu lãnh đạo ĐCSTQ Giang Trạch Dân khởi động cỗ máy tàn độc bức hại Pháp Luân Công. Có chứng cứ chỉ ra, chính ông Giang Trạch Dân trực tiếp ra lệnh cho phép lấy nội tạng học viên Pháp Luân Công để cấy ghép. Ngày 30/9/2014, Tổ chức Quốc tế Điều tra bức hại Pháp Luân Công đã gọi điện và ghi âm đối với ông Bạch Thư Trung, Trưởng ban Y tế Tổng cục Hậu cần Trung Quốc. Theo đó, ông Bạch Thư Trung đã xác nhận vấn đề cấy ghép nội tạng trong hệ thống bệnh viện quân đội lấy nguồn từ các học viên Pháp Luân Công không phải đơn phương phía quân đội tự làm, nguyên nhân vì có chỉ thị của Giang Chủ tịch.

Đây là tội ác vượt ngoài sức tưởng tượng của cộng đồng quốc tế, vì thế mà cho đến nay nhiều người vẫn không tin, không tưởng tượng được loại tội ác man rợ này có thể tồn tại trong thế kỷ 21.

ĐCSTQ dĩ nhiên không muốn tội ác khủng khiếp này được đưa ra ánh sáng, vì thế đã không từ thủ đoạn để che giấu, lừa dối cộng đồng quốc tế. Từ năm 2006, sau khi tấm màn đen mổ cướp nội tạng ở Tô Gia Đồn bị bại lộ, ĐCSTQ càng đề cao cảnh giác, che giấu sự thật bằng nhiều thủ đoạn. Trên thực tế, tội ác mổ cướp nội tạng này đến nay vẫn chưa dừng lại, hệ thống Y viện địa phương và quân đội tại Trung Quốc Đại Lục vẫn hoạt động hết công suất trong phẫu thuật thay gan và thận nhờ có “kho nội tạng người sống”.
Nghị quyết của Quốc hội Mỹ lần này nhằm lên án tội ác mổ cướp nội tạng đang diễn ra ở Trung Quốc Đại Lục, đặc biệt là vấn đề mổ cướp tạng học viên Pháp Luân Công và các tù nhân lương tâm khác. Nghị quyết yêu cầu phải thả các học viên Pháp Luân Công đã bị ĐCSTQ bắt giam trái phép.
Báo cáo điều tra của ông Kilgour – cựu Nghị sĩ Quốc hội Canada và luật sư nhân quyền Matas vào năm 2006 đã chỉ ra, từ năm 2000 – 2005 có hơn 41.000 ca cấy ghép nội tạng có nguồn gốc từ chính những học viên Pháp Luân Công bị bắt. Trong Nghị quyết của Quốc hội Mỹ cũng dẫn ra kết luận này của báo cáo điều tra.
Đối với tuyên bố của ĐCSTQ về vấn đề dừng sử dụng nội tạng tù nhân, Nghị quyết cho rằng ĐCSTQ tuyên bố đã chấm dứt nạn sử dụng nội tạng tử tù trong cấy ghép tạng từ ngày 1/1/2015, nhưng lại không giải quyết vấn đề sử dụng nội tạng tù nhân lương tâm. Điều này phần nào cho thấy tuyên bố dừng sử dụng nội tạng tử tù, chỉ dùng nội tạng hiến tặng là dối trá. Vì thế Nghị quyết đã phủ định tuyên bố của ông cựu Thứ trưởng Bộ Y tế ĐCSTQ Hoàng Khiết Phu cho rằng Trung Quốc chỉ dùng nội tạng do hiến tặng. Nghị quyết yêu cầu vấn đề phải được tổ chức độc lập tiến hành điều tra.

Nghị quyết nhắc đến “cấm những kẻ tham gia bức hại nhập cảnh”, yêu cầu hàng năm phải báo cáo tình hình cấp visa Mỹ lên Quốc hội. Điều lệ này là một cú đánh mạnh đối với những kẻ tham gia vào tội ác mổ cướp nội tạng sống, vì con đường chạy trốn sang Mỹ của chúng đã bị chặn lại, cho dù có chạy thoát vào Mỹ cũng khó thoát bị truy cứu “tội ác chống lại loài người”.

Nghị quyết mong muốn ngành Y tế Mỹ nâng cao nhận thức đối với hành vi cấy ghép tạng vô đạo đức ở Trung Quốc, yêu cầu công dân Mỹ không nên đến Trung Quốc để cấy ghép tạng, vì như thế là tiếp tay cho cái ác.
Từ trước đến nay người Mỹ khá thận trọng đối với vấn đề này và chưa đưa ra một Nghị quyết chính thức nào. Trước đó, Liên minh châu Âu đã có một Nghị quyết tương tự. Với việc 166 Nghị sĩ Quốc hội Mỹ cùng tham gia ký tên vào Nghị quyết lần này cho thấy một bước đi đáng khích lệ, cho dù chưa qua thủ tục bỏ phiếu trong Quốc hội Mỹ.
Nghị quyết đã nhận được ủng hộ của đông đảo các Nghị sĩ Quốc hội và đang có bước tiến triển mạnh mẽ để được Quốc hội thông qua. Về vấn đề đối nội, đây là bước tiến nhắc nhở chính quyền của Tổng thống Obama khi luôn đặt quan hệ Trung – Mỹ lên trên vấn đề nhân quyền. Về đối ngoại, động thái của Quốc hội Mỹ lần này sẽ khiến cộng đồng quốc tế quan tâm hơn đối với tình hình cấy ghép tạng ở Trung Quốc, tạo áp lực lớn cho chính quyền ĐCSTQ.

Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2016

Một người Australia nhiễm virus Zika sau khi rời Việt Nam, Bộ Y tế nâng mức cảnh báo

(23/3/2016 20:05)

Tổ chức Y tế thế giới (WHO) vừa thông báo, tại Australia đã phát hiện một trường hợp nhiễm virus Zika sau khi trở về nước từ Việt Nam.
Ngày 23/3, Bộ Y tế đã nâng mức cảnh báo đối với phòng chống dịch bệnh do virus Zika ngay sau khi cơ quan đầu mối quốc gia thực hiện Điều lệ Y tế quốc tế (IHR) của Việt Nam nhận được thông tin từ Cơ quan đầu mối Điều lệ Y tế quốc tế của Tổ chức Y tế thế giới (WHO) thông báo tại Australia (Úc) đã xác định một trường hợp nhiễm vi rút Zika sau khi trở về từ Việt Nam.
Trường hợp này đến Việt Nam từ ngày 26/02/2016 và xuất cảnh về Úc ngày 06/3/2016; đến ngày 08/3/2016 có biểu hiện triệu chứng nhiễm vi rút Zika như sốt, phát ban, đau đầu, đau cơ, viêm kết mạc, buồn nôn. Trong thời gian ở Việt Nam, trường hợp này đã đi đến TP. Hồ Chí Minh, Lâm Đồng, Khánh Hòa và Bình Thuận.


 Tại Úc đã phát hiện một trường hợp nhiễm virus Zika sau khi trở về từ Việt Nam
 Ngay sau khi nhận được thông tin từ Cơ quan đầu mối của WHO, Bộ Y tế đã thành lập Đoàn công tác do Thứ trưởng Nguyễn Thanh Long làm Trưởng đoàn và Lãnh đạo các đơn vị liên quan của Bộ Y tế đến các tỉnh Khánh Hòa, Bình Thuận để làm việc với Ủy ban nhân dân và các Sở, ban, ngành liên quan để trực tiếp chỉ đạo công tác giám sát, xác minh và triển khai các hoạt động phòng chống dịch bệnh do vi rút Zika.
Trên cơ sở kiểm tra thực tế tại các địa phương, Thứ trưởng Nguyễn Thanh Long đã chỉ đạo ngành Y tế nâng mức cảnh báo đối với phòng chống dịch bệnh do vi rút Zika tại Việt Nam và yêu cầu các đơn vị y tế tăng cường việc giám sát, lấy mẫu xét nghiệm các trường hợp có triệu chứng tương tự như nhiễm vi rút Zika tại các cơ sở khám, chữa bệnh và cộng đồng do có thể có trường hợp nhiễm vi rút có biểu hiện nhẹ, vừa hoặc không có triệu chứng; đẩy mạnh các hoạt động truyền thông hướng dẫn người dân tự diệt muỗi, bọ gậy để phòng chống bệnh do vi rút Zika và sốt xuất huyết.
Trước đó, để chủ động triển khai các hoạt động phòng chống vi rút Zika và giám sát, xác minh sự lưu hành vi rút Zika tại Việt Nam, ngày 22/3/2016, Bộ Y tế đã chỉ đạo các Viện Pasteur TP. Hồ Chí Minh, Pasteur Nha Trang hỗ trợ các địa phương nơi trường hợp người Úc này đã từng đến tăng cường lấy mẫu các trường hợp nghi ngờ để xét nghiệm xác định; sẵn sàng thuốc, vật tư, sinh phẩm để đảm bảo việc giám sát, xử lý khi phát hiện ổ dịch Zika.
Ngày 22/3/2016, Cơ quan đầu mối quốc gia IHR, Văn phòng Đáp ứng khẩn cấp phòng chống dịch bệnh (EOC) của Bộ Y tế đã liên hệ qua email và điện thoại trực tiếp với Cơ quan đầu mối của WHO và Cơ quan đầu mối của Australia để đề nghị cung cấp thêm thông tin chi tiết về cửa khẩu, thời gian nhập/ xuất cảnh, địa điểm lưu trú và các khu vực cụ thể đã đến Việt Nam của trường hợp này.
Do chưa có đầy đủ thông tin từ Cơ quan đầu mối của WHO và Australia về trường hợp người Australia trong thời gian lưu trú tại Việt Nam cũng như chưa loại trừ được các khả năng nhiễm vi rút Zika trước khi đến và sau khi rời Việt Nam của trường hợp này, Bộ Y tế sẽ tiếp tục phối hợp chặt chẽ với Cơ quan đầu mối của WHO và Cơ quan đầu mối của Australia để làm rõ các thông tin liên quan, triển khai giám sát và xác minh để khẳng định sự lưu hành vi rút Zika tại Việt Nam.
Đến nay, WHO thông báo trên thế giới đã có 59 quốc gia và vùng lãnh thổ ghi nhận sự lưu hành vi rút Zika, trong đó có một số quốc gia khu vực như Thái Lan, Philippines, Indonesia, Malaysia,... cũng ghi nhận những trường hợp người nước ngoài nhiễm vi rút Zika sau khi trở về từ các nước này và được coi như là nước có sự lưu hành vi rút Zika; hiện các quốc gia này cũng đang tích cực triển khai các biện pháp giám sát xác minh sự lưu hành vi rút Zika và triển khai các biện pháp đáp ứng phù hợp. WHO cũng chưa có khuyến cáo hạn chế đi lại đến các quốc gia đang có dịch bệnh vi rút Zika này.

Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2016

Help! I Don’t Want to Be Rude, But I Want a Second Opinion

Help! I Don’t Want to Be Rude, But I Want a Second Opinion

Published Mar 20, 2014

medical_bcoverDear Mr. Manners: Recently I was diagnosed with cancer. After being evaluated at an excellent cancer center and given a treatment protocol, I decided that I wanted to get a second opinion. I asked my oncologist for suggestions, but he said I was in good hands and didn’t need to get one. When I asked him again for someone to recommend, he seemed offended. So here’s my question to you: Did I do something wrong — or is there a better way to ask for a second opinion? -Desperately Seeking Help
A: Your question surprised me, as I thought oncologists in particular supported the idea of second opinions. It did not, however, surprise the three physicians I queried (or phase many of my Facebook followers). Joseph Spaulding, MD, a retired oncologist, told me that the response you received likely “reflects the inherent self-confidence” of the practitioner (a good thing) but could also be a reflection of “personal insecurity” (not such a good thing). Regardless, he said: “It is a reasonable consideration to see a second set of thoughts. You are the consumer and this is an important decision.”
Joseph O. Moore, MD, a Duke Medicine oncologist, emailed me much the same take: “Many physicians take personal affront with any questioning of their abilities, including have another physician review their work.” And  Mark Liponis, MD, corporate medical director at Canyon Ranch, noted that most doctors “don’t like to be ‘told’ what to do, but asking for referrals is usually fine.”
Patients on Facebook were more pointed in their criticisms of your oncologist’s response:
  • “Best reason ever to seek a second opinion.”
  • “You did nothing wrong; your current oncologist is behaving unprofessionally, and it’s time to find a second opinion on your own.”
  • “There is a surgeon in my area who  — should he find out that a patient has gone for a second opinion — dismisses the person as a patient. It is hubris of the highest order.”
With all that in mind, here’s my advice:
  1. Since docs can be just as insecure as the rest of us, don’t just say, “I’d like a second opinion.” Instead, ask your doctor, “Does it make any sense to seek a second opinion?” As Dr. Liponis noted, “The doctor will usually perceive the benefits of a second opinion to them, i.e., another expert who confirms their advice, that helps to reduce their own liability and reinforces their own expertise.”
  2. Be up front with your “first-opinion” doctor that you’re not questioning his or her skill (or knowledge) but rather seeking the peace of mind that no stone has been left unturned.
  3. Referrals don’t need to come directly from your first doctor: Ask friends or your primary care physician; check out doctor rating services or the tools provided by most health insurers.
  4. If your doctor objects or isn’t forthcoming about a referral, move on— quickly. That’s not a good sign.
Most of the time, second opinions confirm an original diagnosis and treatment plan. When they don’t, well, that’s important to know too. As for how a physician might ideally respond to the sort of request you made to yours, how about this? “That’s a great idea. Let me get you some names, stat.”
What’s been your experience in asking for a second opinion?

Chủ Nhật, 13 tháng 3, 2016

Hành trình phá thai ở Đức: Câu chuyện khiến mẹ Việt phải suy ngẫm

Hành trình phá thai ở Đức: Câu chuyện khiến mẹ Việt phải suy ngẫm
Chia sẻ: 


"Sáng hôm đó, trời bỗng nổi bão tuyết. Chồng tôi nắm tay tôi đi đường tắt đến phòng khám để phá thai..."


LTS: Có quá nhiều điều kỳ lạ mà hẳn rằng mỗi người Việt, vốn đã quá quen với những con số khủng khiếp về nạn nạo phá thai, không thể tin lại có thật!
Câu chuyện về hành trình phá thai của một bà mẹ Trung Quốc sống tại Đức đã cho chúng ta có thêm những hiểu biết về trách nhiệm của cộng đồng đối với mỗi bào thai đang có cơ hội làm người. Và hiển nhiên, đó cũng là câu chuyện rất cảm động về tình mẫu tử.
Nếu một ngày nào đó, bạn phải đứng trước quyết định khó khăn là giữ lại hay bỏ đi sinh linh bé bỏng đang hình thành trong cơ thể của mình, hãy nghĩ đến câu chuyện thấm đẫm tình người này.
Hãy luôn nhớ 1 điều: Ngay cả khi bạn là mẹ đứa bé, bạn cũng không có quyền giết chết 1 sinh linh vô tội!
Ngày 6/12/2007, tôi được thông báo là đã mang thai. Tin sét đánh ngang tai này khiến tôi vô cùng ngạc nhiên.
Miệng, theo bản năng, tôi nói lời cảm ơn, nhưng tim, lúc ấy, lại nặng trĩu u sầu.
Khi đó, tôi mới kết hôn không lâu. Chồng tôi đang theo học tiến sĩ kinh tế tại Trường Đại học Humboldt, còn bản thân tôi cũng đang theo học tại Đại học Freie Berlin. Hai chúng tôi đã nhất trí rằng 3 năm đầu sau khi kết hôn sẽ không sinh con.
Khi gọi điện cho bác sĩ phụ khoa có tên là Celine hỏi về vấn đề phá thai, tôi không ngờ tới là vị bác sĩ vốn ôn hòa này lại trở nên rất cứng rắn.
“Xin lỗi, phòng khám chúng tôi tuyệt đối không cung cấp các dịch vụ kiểu như vậy.” - xâu trả lời ngoài dự đoán này khiến tôi không khỏi luống cuống.
Tôi cố hỏi thêm: “Vậy, bác sĩ có thể kê đơn thuốc kích thích sinh non được không?"
“Đương nhiên là không! Tại Đức, sử dụng loại thuốc này là vi phạm pháp luật. Vì sao cô lại không suy nghĩ tới việc sinh con?”
Tôi đành phải thú nhận với bác sĩ. Celine trầm ngâm một lúc, rồi miễn cưỡng cho biết: "Chỉ khi có sự đồng ý của Ủy ban Tư vấn tâm lý thuộc Trung tâm Bảo trợ Phụ nữ tại Berlin, chúng tôi mới dám tiến hành phẫu thuật".
3 ngày sau, vào một buổi chiều, tôi cùng chồng đi tới Ủy ban Tư vấn tâm lý của Trung tâm Bảo trợ Phụ nữ ở thành phố Berlin.
Đón tiếp chúng tôi là nữ chuyên gia khoảng 45 tuổi tên Theresa Kline, một nhà tư vấn tâm lý đã được chính phủ Đức cấp phép.
Trong cuộc nói chuyện, Theresa hỏi tôi vì sao lại quyết định từ bỏ đứa con trong bụng. Bà vừa nghe tôi giải thích, vừa tốc kí. Sau ,đó rất lịch sự, Theresa mời chồng tôi ra ngoài chờ để nói chuyện riêng với tôi.
“Xin hỏi, cô và người nhà đưa ra quyết định này trong tâm lý hoàn toàn thoải mái chứ?”
Tôi không hiểu câu hỏi là có ý gì, liền trừng mắt nhìn bà ấy.
“Tôi muốn hỏi, cô quyết định phá thai hoàn toàn là do quyết định của bản thân, không phải chịu áp lực gì, cũng không bị ai ép buộc đúng không?”, Theresa hỏi lại.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi vừa bực bội, vừa buồn cười. "Không phải chỉ là một cuộc tiểu phẫu phá thai thôi sao, việc gì phải hỏi giống như thẩm vấn hình sự nghiêm trọng như vậy?", tôi tự nhủ.
Không quá 5 phút sau, Theresa đưa ra một tờ giấy khai và yêu cầu chúng tôi về nhà tiếp tục suy nghĩ về việc này.
Khi hai vợ chồng chán nản đi ra khỏi cửa, vị chuyên gia ấy còn nói vọng thêm một câu: “Luật phá thai của Đức quy định nếu thai nhi lớn hơn 10 tuần tuổi, tuyệt đối không được phép nạo phá. Cô hãy xác định chuẩn thời gian mang thai của mình.”
Thông tin này khiến chúng tôi vô cùng lo lắng. Căn cứ theo kết luận từ phía bác sĩ phụ khoa, tôi đã mang thai được 8 tuần.
Hơn nữa, mấy ngày vừa rồi chạy đôn chạy đáo, so với khoảng thời gian hợp pháp để tiến hành phẫu thuật chỉ còn 12 ngày. Trong khi đó, việc xin ý kiến của Ủy ban này phải mất ít nhất 7 ngày.
Bỏ ngoài tai những lời thuyết phục của chuyên gia tâm lý, tôi tự liên hệ với một phòng khám phụ khoa được chính phủ cấp phép. Các bác sĩ rất thân thiện, nhưng họ cũng yêu cầu phải có thư đồng ý của Ủy ban trên mới tiến hành phẫu thuật.
Mỗi một ngày trôi qua, lòng tôi nóng như lửa đốt. Cuối cùng, tôi cũng nhận được thư đồng ý của Ủy ban Tư vấn tâm lý của thành phố. Bước ra từ trụ sở cổ kính, chúng tôi nhanh chóng bắt xe đi tới phòng khám phụ khoa.
Sau khi ấn chuông cửa, một nhóm thanh niên tiến gần về phía hai vợ chồng, và đưa cho tôi một tập tài liệu, phía trên có dòng chữ in đậm khiến người đọc không khỏi giật mình: “Xin bạn đừng giết một sinh linh vô tội”!
Lúc ấy, tôi vô cùng hoảng sợ. Sau đó, tôi mới biết những người này đến từ Tổ chức Phản đối phá thai.
Sau khi nhận được thư đồng ý, mọi việc đều diễn ra rất thuận lợi. Thời gian phẫu thuật được ấn định vào sáng ngày mùng 9. Trước đó, tôi còn cần tiến hành kiểm tra tổng quát theo yêu cầu.
Vừa bước ra khỏi phòng khám, một phụ nữ trung niên thuộc Tổ chức Phản đối phá thai tiến tới, nói với tôi với giọng nghiêm khắc nhưng vẫn rất lịch sự.
“Cô thực sự quyết định bỏ đứa bé trong bụng? Dù hoan nghênh hay không hoan nghênh sự xuất hiện của bé, cô cũng không nên giết chết một sinh linh. Ngay cả khi cô là mẹ đứa bé, cô cũng không có quyền làm như vậy”!
Tôi vội vàng giải thích: "Chúng tôi đều đang đi học, không có điều kiện…”. Sau đó, tôi chạy luôn vào xe, chỉ kịp nói lại 2 chữ “tạm biệt”!
Việc lớn sắp thành. Đáng lẽ, tâm trạng của tôi sẽ khá thoải mái, nhưng suốt dọc đường, tôi luôn trong cảm giác không vui. Tôi bị ám ảnh bởi ánh mắt của người phụ nữ trung niên ấy.
Tối hôm đó, chúng tôi tới nhà một người bạn tên là Mathew để ăn tối. Sau khi kể lại sự việc này, họ đều nói rằng tôi không cần để ý, bởi mỗi người đều có quyền quyết định cuộc sống của mình. Khi ấy, tôi cảm thấy như tìm được tri ân vậy.
............
Trước khi trở về, gia đình Mathew nhờ chúng tôi chăm sóc cô con gái Minnie 4 tuổi trong 1 ngày. Hai vợ chồng tôi vui vẻ đồng ý.
Trông Minnie chỉ một ngày thôi, nhưng nụ cười vô tư, hồn nhiên của cô bé đã đánh thức niềm khao khát làm mẹ trong tôi.
"Nếu mình cũng có một đứa bé như vậy thì thật là tốt!", tôi thầm ước.
Chiều chủ nhật, phòng khám gọi điện thông báo kết quả sức khỏe của tôi hoàn toàn bình thường, có thể tiến hành phẫu thuật đúng như kế hoạch vào ngày hôm sau.
Sáng hôm đó, trời bỗng nổi bão tuyết. Chồng tôi nắm tay tôi đi đường tắt để đến phòng khám để phá thai.
Tuyết phủ đầy đường, trời bắt đầu lạnh nhưng những người thuộc Tổ chức Phản đối phá thai vẫn đứng đó, kiên trì thuyết phục những cô gái đi tới phòng khám.
Cảnh tượng ấy khiến tôi thất thần. Phải tới khi chồng tôi kéo tay đứng dậy để chuẩn bị tiến vào phòng phẫu thuật, tôi mới tỉnh lại.
“Không”! Tôi nói một đầy dứt khoát và vội vã kéo chồng bỏ chạy, chỉ kịp để lại 2 từ “xin lỗi” cho bác sĩ.
Thế nhưng, họ vẫn mỉm cười.
Hai vợ chồng "lòng đầy tự hào" bước ra khỏi phòng khám. Người phụ nữ trung niên hôm trước vui mừng đi tới, rất tự nhiên, ôm tôi một cách thân thiết.
Từ trong túi áo, chị ra một ngôi sao xinh đẹp bằng lụa, đưa cho tôi.
“Bạn thân mến, đây là món quà nhỏ dành tặng cho em bé của bạn. Bạn có biết không, bạn chính là người mẹ thứ 1247 mà chúng tôi thuyết phục thành công", chị hạnh phúc chia sẻ.
Tôi nắm chặt bàn tay lạnh như băng của người phụ nữ xa lạ ấy. Nhìn những bông tuyết đọng lại trên mái tóc của chị, mắt tôi ướt từ lúc nào không hay.

Con của chúng tôi sẽ ra đời vào đầu tháng 7 năm tới. Tôi đã bảo lưu 1 năm học để ở nhà dưỡng thai và chăm sóc con. Trong những ngày này, cả hai vợ chồng tôi vừa vui mừng, vừa hồi hộp.
Tôi rất muốn chào đón thiên thần của mình ra đời để kể cho con nghe câu chuyện của những người Đức xa lạ nhưng nhân hậu đã nỗ lực giúp tôi giữ lại sinh mệnh quý giá này.
* Theo NTDTV

Thứ Tư, 9 tháng 3, 2016

Surgeon Operates on the Wrong Child

How did this even happen?

            by Skeptical Scalpel MD
A newborn in Tennessee had an operation to correct a "tongue tie." Except for the procedure being performed on the wrong baby, things went well.
According to reports, a nurse came into the mother's room and took the baby. The mother assumed that the child was having some routine nursing care and was understandably upset when the nurse returned and said the baby was fine after the operation.
The frenulum is a fold under the front part of the tongue.
nejmicm
Normal frenulum

When it is too short, tongue tie results. It can cause immediate problems with feeding and with speech and alignment of the teeth later in childhood. The surgery is usually done without anesthesia and consists of simply cutting the shortened frenulum to release the tongue.
This link from Stanford University has before and after photos of a newborn with tongue tie.
Tongue tie is common, occurring in 4% to 10% of babies, and serious complications of the corrective surgery are extremely rare.
How could this mix-up have happened?
It appears that the doctor accidentally sent for the wrong patient.
The nurse who fetched the baby either did not ask anyone why he was having a procedure and/or did not know the baby's history very well.
Before starting any invasive procedure in most hospitals, a "timeout" is done. It consists of a checklist with the following: 1) the correct patient is confirmed by using at least two separate identifiers; 2) the procedure to be done is agreed upon by all participating medical personnel; 3) a consent form signed by the patient or a legal guardian is in the record; 4) all necessary equipment is available. I will wager that a root cause analysis will find that a proper timeout did not take place.
The pediatrician who did the operation apologized, but the family has retained a lawyer and is threatening to sue.
In order for a malpractice suit to succeed, four conditions must be met.
A doctor-patient relationship must have existed. In the tongue tie case, the doctor presumably had a relationship with the mother and the baby.
Negligence must have occurred. Operating on the wrong baby fulfills that criterion.
The negligent act must have caused the injury. So far, so good.
Significant damage must have resulted from the negligent act. One report said "Nearly 2 months have passed since the surgery, and the infant appears well enough, although he does make gagging sounds at times, while lying on his back, and other times has trouble during bottle feeding."
I have several children and grandchildren. Every one of them had occasional gagging and difficulty feeding as a baby. Proving with medical certainty that cutting the frenulum caused these problems would be difficult.
However if I were representing the doctor or the hospital, I would try to settle this case as soon as possible. Even though the damages are probably insignificant, the negative publicity surrounding a trial would outweigh the possibility of winning the case.
One more thing. Why didn't the doctor notice that the child about to be operated on had a normal frenulum?
Skeptical Scalpel is a retired surgeon and was a surgical department chairman and residency program director for many years. He is board-certified in general surgery and critical care and has re-certified in both several times. He blogs at SkepticalScalpel.blogspot.com and tweets as @SkepticScalpel. This post originally appeared at Physician's Weekly.

Thứ Ba, 8 tháng 3, 2016

Most ESRD Patients Not Referred for Transplant

Most ESRD Patients Not Referred for Transplant

Georgia study is first large-scale effort to examine referral rates


  • by Jeff Minerd 
    Contributing Writer, MedPage Today

  •  
  • This article is a collaboration between MedPage Today® and:
     Medpage Today

Action Points


Only about one in four patients with end-stage renal disease in Georgia were referred for kidney transplant evaluation by their dialysis facility from 2005 to 2011, according to a study published in theJournal of the American Medical Association.
Of those referred, only about one in five made it onto the national deceased-donor waiting list, reported lead investigatorRachel Patzer, PhD, of Emory University in Atlanta, and colleagues.
"For most of the 600,000 patients in the United States with end-stage renal disease (ESRD), kidney transplantation represents the optimal treatment, providing longer survival, better quality of life, and substantial cost savings compared with dialysis," Patzer and colleagues wrote.
"Despite these benefits, kidney transplantation is not available to all patients with ESRD, owing to the paucity of available organs, as well as long-standing racial/ethnic, socioeconomic, sex, age, and geographic disparities in access to kidney transplantation," the investigators said in the report.
A referral for evaluation at a transplant center is usually required to begin the transplantation process, but the proportion of patients referred in the United States is unknown. There is no source of national data on referral rates, Patzer told MedPage Today.
Patzer and colleagues decided to investigate referral rates in Georgia, the state with the lowest kidney transplantation rate, in order to shed some light on this issue. "This study is unique because no one has ever looked at data on this level before," Patzer said.
The investigators collected data on more than 15,000 adult patients with ESRD at 308 Georgia dialysis facilities from 2005 to 2011. The data were obtained from the United States Renal Data System. The researchers then linked this information to kidney transplant referral data collected from transplant centers in Georgia during the same time period.

The study found that 28% of the ESRD patients were referred for transplantation within one year of starting dialysis. Referral rates varied widely across dialysis centers, from 0% to 75%. The median within-facility percent of patients referred was 24%.
Compared with dialysis facilities with the highest rates of referral, those with the lowest rates were more likely to treat patients from high-poverty neighborhoods (absolute difference 21.8%; 95% CI 14.1% to 29.4%; P<0.001), to have a higher patient to social worker ratio (mean 61.2 versus 38.8; P<0.001), and to be non-profit (difference 17.6%; 95% CI 7.7% to 27.4%; P=0.001).
Patients not referred were more likely to be older (difference 5.7 years; 95% CI 5.3 to 6.1; P<0.001), to be white (absolute difference 5%; 95% CI 3.4% to 6.6%; P<0.001), and to be female (difference, 3.8%; 95% CI 2.1% to 5.6%; P<0.001).
Of the patients referred, 21.5% were put on the donor waiting list within one year of their referral. The factors associated with referral were often not the same as those associated with being waitlisted, the researchers noted. For example, sex and age were not significantly associated with waitlisting, and black patients (versus white) were less likely to be waitlisted (OR 0.77; 95% CI 0.64 to 0.93; P not reported).
"These finding may have implications for health policy makers, researchers, clinicians, and patients. Low facility level referral for transplantation, as well as the variability in referral across Georgia facilities, suggests that standardized guidelines are needed for the content and duration of a patient-clinician educational discussion regarding treatment options at start of dialysis," the researchers concluded.


"The 28% figure seemed low to us," Patzer told MedPage Today. "There aren't any absolute contraindications to transplant. Given that transplant is the best treatment option, we would think the majority of patients would be referred."
Having more patients referred and put on the waiting list for transplant would not necessarily just increase the wait time for a limited supply of donor organs, Patzer argued. "It's not a zero sum game," she said.
For example, eligible patients would have the option of trying to find a living donor among family or friends. And transplant centers might be more aggressive about the organs they select, she said.
"Nephrologists, social workers, and nurses in dialysis facilities should be having conversations with patients about transplant as early as possible. The earlier you can get a referral, the better," Patzer said.
Increasing referral rates may not be enough to ensure better patient outcomes, said transplant surgeon Dorry Segev, MD, PhD, of Johns Hopkins University, and colleagues in an editorial.

"In light of these findings, efforts to improve access should not only focus on improving rates of dialysis center referral for kidney transplantation but also on identifying and targeting barriers for the 80% of referred patients who ultimately did not achieve access," Segev and colleagues wrote.
"These findings underscore the complexities involved in obtaining access to care and should serve as a reminder that it may not be sufficient to provide a referral for care in the absence of guidance and support through the process," they said.
This research was supported by the National Institute on Minority Health and Health Disparities.